WMTGHH - Trong cuộc sống, mỗi con người đều mang trong mình một “ánh sáng” riêng – đó có thể là tài năng, ước mơ, lòng tốt hay nghị lực vươn lên. Ánh sáng ấy làm nên giá trị và ý nghĩa của mỗi cuộc đời, dù lớn lao hay âm thầm. Thế nhưng, không phải ánh sáng nào cũng có cơ hội được tỏa rạng giữa đời. Bệnh tật, nghịch cảnh, những mất mát hay cả những định kiến vô hình của xã hội đôi khi trở thành những góc khuất, che lấp đi những điều tốt đẹp vốn đang hiện diện nơi con người.
Chúa nhật IV Mùa Chay hôm nay, trong chuyến thăm mục vụ đến một vài gia đình trong giáo họ tôi đang phục vụ, tôi đã có dịp dừng lại trước những mảnh đời thật nhỏ bé và mong manh. Có người mang trong mình căn bệnh kéo dài, có người sống trong cảnh thiếu thốn, có người lặng lẽ chịu đựng những nỗi đau không thể gọi thành lời. Nhìn họ, thoạt đầu, tôi chỉ thấy một bức tranh nhuốm màu u tối của phận người. Nhưng khi lắng lại, khi ở gần hơn và lắng nghe nhiều hơn, tôi chợt nhận ra nơi họ vẫn có một thứ ánh sáng rất đặc biệt đang âm thầm hiện diện.

Đó là ánh sáng của sự kiên nhẫn khi họ học cách chấp nhận hoàn cảnh mà không oán trách. Là ánh sáng của niềm tin đơn sơ khi họ vẫn hướng lòng về Thiên Chúa giữa những thử thách tưởng chừng không thể vượt qua. Và hơn hết, đó là ánh sáng của một tâm hồn bình an – một sự bình an không đến từ việc có tất cả, nhưng từ việc biết đón nhận tất cả với lòng phó thác.
Chính những con người ấy đã giúp tôi hiểu rằng bóng tối không có quyền lực tuyệt đối. Nó có thể bao phủ, nhưng không thể dập tắt ánh sáng. Thậm chí, trong nhiều trường hợp, chính khi cuộc đời rơi vào những góc khuất sâu thẳm nhất, ánh sáng lại càng trở nên rõ nét và tinh tuyền hơn. Ánh sáng của hy vọng, của đức tin và của nghị lực sống không ồn ào, không rực rỡ, nhưng bền bỉ và có sức lan tỏa âm thầm.

Có lẽ, điều thế giới hôm nay cần không phải là tìm kiếm thêm những ánh sáng mới, nhưng là biết dừng lại, biết mở lòng để nhận ra những ánh sáng đang hiện diện quanh mình – nhất là nơi những con người bé nhỏ và bị lãng quên. Đồng thời, mỗi chúng ta cũng được mời gọi trở thành người nâng đỡ, chở che để những ánh sáng ấy không bị vùi lấp, nhưng có cơ hội được lớn lên và lan tỏa.
Mùa Chay là thời gian để trở về, để thanh luyện và để học cách nhìn lại. Có lẽ, một trong những điều quan trọng nhất mà mỗi người có thể học được trong hành trình này, chính là biết nhìn thấy ánh sáng nơi những góc khuất của cuộc đời – nơi mà Thiên Chúa vẫn đang âm thầm hiện diện và hoạt động.