Thứ tư, 04/03/2026

Suy niệm Tin mừng Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm A (Is 11,1-10; Rm 15,4-9; Mt 3,1-12)

Cập nhật lúc 09:00 06/12/2025
 
Bài đọc 1: Is 11,1-10

Chúa xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng.

Bài trích sách ngôn sứ I-sai-a.

1Ngày ấy, từ gốc tổ Gie-sê, sẽ đâm ra một nhánh nhỏ,
từ cội rễ ấy, sẽ mọc lên một mầm non.
2Thần khí Đức Chúa sẽ ngự trên vị này:
thần khí khôn ngoan và minh mẫn,
thần khí mưu lược và dũng mãnh,
thần khí hiểu biết và kính sợ Đức Chúa.
3Lòng kính sợ Đức Chúa làm cho Người hứng thú,
Người sẽ không xét xử theo dáng vẻ bên ngoài,
cũng không phán quyết theo lời kẻ khác nói,
4nhưng xét xử công minh cho người thấp cổ bé miệng,
và phán quyết vô tư bênh kẻ nghèo trong xứ sở.
Lời Người nói là cây roi đánh vào xứ sở,
hơi miệng thở ra giết chết kẻ gian tà.
5Đai thắt ngang lưng là đức công chính,
giải buộc bên sườn là đức tín thành.
6Bấy giờ sói sẽ ở với chiên con, beo nằm bên dê nhỏ.
Bò tơ và sư tử non được nuôi chung với nhau,
một cậu bé sẽ chăn dắt chúng.
7Bò cái kết thân cùng gấu cái,
con của chúng nằm chung một chỗ,
sư tử cũng ăn rơm như bò.
8Bé thơ còn đang bú giỡn chơi bên hang rắn lục,
trẻ thơ vừa cai sữa thọc tay vào ổ rắn hổ mang.
9Sẽ không còn ai tác hại và tàn phá
trên khắp núi thánh của Ta,
vì sự hiểu biết Đức Chúa sẽ tràn ngập đất này,
cũng như nước lấp đầy lòng biển.
10Đến ngày đó, cội rễ Gie-sê sẽ đứng lên làm cờ hiệu cho các dân.
Các dân tộc sẽ tìm kiếm Người,
và nơi Người ngự sẽ rực rỡ vinh quang.


Đáp ca: Tv 71

Đ.Triều đại Người, đua nở hoa công lý
và thái bình thịnh trị đến muôn đời.

1Tâu Thượng Đế, xin ban quyền bính Ngài cho vị Tân Vương,
trao công lý Ngài vào tay Thái Tử,2để Tân Vương xét xử dân Ngài theo công lý,
và bênh vực quyền lợi kẻ nghèo hèn.

Đ.Triều đại Người, đua nở hoa công lý
và thái bình thịnh trị đến muôn đời.

7Triều đại Người, đua nở hoa công lý
và thái bình thịnh trị
tới ngày nao tuế nguyệt chẳng còn. 8Người làm bá chủ từ biển này qua biển nọ,
từ Sông Cả đến tận cùng cõi đất.

Đ.Triều đại Người, đua nở hoa công lý
và thái bình thịnh trị đến muôn đời.

12Người giải thoát bần dân kêu khổ
và kẻ khốn cùng không chỗ tựa nương,13chạnh lòng thương ai bé nhỏ khó nghèo.
Mạng sống dân nghèo, Người ra tay tế độ.

Đ.Triều đại Người, đua nở hoa công lý
và thái bình thịnh trị đến muôn đời.

17Danh thơm Người sẽ trường tồn vạn kỷ,
nức tiếng gần xa dưới ánh mặt trời.
Ước gì mọi sắc tộc trần gian, nhờ Người được chúc lành,
và muôn dân thiên hạ ngợi khen Người có phúc.

Đ.Triều đại Người, đua nở hoa công lý
và thái bình thịnh trị đến muôn đời.


Bài đọc 2: Rm 15,4-9

Đức Ki-tô cứu độ hết mọi người.

Bài trích thư của thánh Phao-lô tông đồ gửi tín hữu Rô-ma.

4 Thưa anh em, mọi lời xưa đã chép trong Kinh Thánh, đều được chép để dạy dỗ chúng ta. Những lời ấy làm cho chúng ta nên kiên nhẫn, và an ủi chúng ta, để nhờ đó chúng ta vững lòng trông cậy.

5 Xin Thiên Chúa là nguồn kiên nhẫn và an ủi, làm cho anh em được đồng tâm nhất trí với nhau, như Đức Ki-tô Giê-su đòi hỏi. 6 Nhờ đó, anh em sẽ có thể hiệp ý đồng thanh mà tôn vinh Thiên Chúa, là Thân Phụ Đức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta.

7 Vậy, anh em hãy đón nhận nhau, như Đức Ki-tô đã đón nhận anh em, để làm rạng danh Thiên Chúa. 8 Thật vậy, tôi xin quả quyết: Đức Ki-tô có đến phục vụ những người được cắt bì, để thực hiện những gì Thiên Chúa đã hứa với tổ tiên họ, đó là do lòng trung thành của Thiên Chúa. 9 Còn các dân ngoại có được tôn vinh Thiên Chúa, thì đó là do lòng thương xót của Người, như có lời chép: Vì thế giữa muôn dân con cất lời cảm tạ, dâng điệu hát cung đàn ca mừng danh thánh Chúa.


Tung hô Tin Mừng

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Hết mọi người phàm sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. Ha-lê-lui-a.


Tin Mừng: Mt 3,1-12

Anh em hãy sám hối vì Nước Trời đã đến gần.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

1 Khi ấy, ông Gio-an Tẩy Giả đến rao giảng trong hoang địa miền Giu-đê rằng: 2 “Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần.” 3 Ông chính là người đã được ngôn sứ I-sai-a nói tới: Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi.

4 Ông Gio-an mặc áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, lấy châu chấu và mật ong rừng làm thức ăn. 5 Bấy giờ, người ta từ Giê-ru-sa-lem và khắp miền Giu-đê, cùng khắp vùng ven sông Gio-đan, kéo đến với ông. 6 Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan. 7 Thấy nhiều người thuộc phái Pha-ri-sêu và phái Xa-đốc đến chịu phép rửa, ông nói với họ rằng: “Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy ? 8 Các anh hãy sinh hoa quả để chứng tỏ lòng sám hối. 9 Đừng tưởng có thể bảo mình rằng: ‘Chúng ta đã có tổ phụ Áp-ra-ham.’ Vì, tôi nói cho các anh hay, Thiên Chúa có thể làm cho những hòn đá này trở nên con cháu ông Áp-ra-ham. 10 Cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa. 11 Phần tôi, tôi làm phép rửa cho các anh bằng nước để giục lòng các anh sám hối. Còn Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa cho các anh bằng Thánh Thần và bằng lửa. 12 Tay Người cầm nia, Người sẽ rê sạch lúa trong sân: thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi.”

******************************
CAN ĐẢM TRỞ VỀ – ĐỂ CHÚA LÀM MỚI LÒNG MÌNH

 

WMTGHH - Mùa Vọng là mùa của chờ đợi, nhưng không phải là chờ đợi thụ động. Lời Chúa tuần này vang lên trong hoang địa: “Hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần” (Mt 3,2).
Nhiều người nghe từ “sám hối” là thấy sợ. Nhưng thật ra, sám hối chỉ là can đảm trở về, là cho Chúa một khoảng trống để Người đi vào. Tôi nhớ có một chị giáo lý viên chia sẻ: chị dọn dẹp phòng cả ngày, cuối cùng thấy… còn nhiều chỗ trống. Chị thấy buồn. Nhưng rồi lại thấy vui vì chợt nhận ra: nhờ chỗ trống ấy mà phòng của chị đỡ ngột ngạt.  Tôi mỉm cười nghĩ “Lòng mình cũng vậy. Nếu không để trống những góc khuất, Chúa khó mà vào được.” Mùa Vọng chính là dọn một khoảng trống cho Chúa bước vào cuộc sống mình.
Trong bài Tin mừng hôm nay, trước hết Gioan Tẩy Giả chính là tiếng nói “đánh thức vùng hoang địa” trong mỗi chúng ta.  Hoang địa không có gì hấp dẫn, nhưng lại là nơi người ta nghe được tiếng Chúa rõ nhất. Trong đời sống hằng ngày, mỗi chúng ta cũng có những “hoang địa”. Đó có thể là những vết thương không ai biết, những thất vọng không nói ra, những mệt mỏi mình giấu trong nụ cười, những tội lỗi mình chống chế cho qua…Chính tại những nơi tưởng như khô cằn ấy, Chúa muốn lên tiếng.
Tôi từng gặp một người mẹ có đứa con nghiện game. Chị nói: “Con không biết làm gì nữa. Mệt quá.” Tôi nói: “Có khi Chúa muốn bắt đầu từ chính cái ‘mệt quá’ đó. Vì khi mình hết cách, Người mới có chỗ làm.” Vài tháng sau, chị kể con chị chịu ngồi nói chuyện, chịu nghe chị nhiều hơn. Không phải mọi thứ thay đổi ngay, nhưng một điều gì đó đã bắt đầu. Như vậy, hoang địa của chúng ta chính là nơi Chúa muốn bắt đầu. Đó chẳng phải là niềm hi vọng cho chúng ta sao?
Tiếp đến, hình ảnh “Cây rìu đã đặt sẵn…”  Lời của Gioan rất mạnh mẽ (Mt 3,10) nhưng không phải để dọa, nhưng để nhắc chúng ta rằng thời giờ quý lắm. Thật ra, Chúa không thích chặt bỏ ai; Người chỉ muốn cắt đi những điều làm héo cuộc đời chúng ta: đó có thể là sự nóng nảy khiến gia đình căng thẳng, cái tự ái làm ta xa cách người thân, thói quen nói xấu làm lòng mình chua chát, những thú vui nhỏ khiến ta bỏ quên Chúa. Có lần tôi hỏi một anh: “Anh muốn Chúa thay đổi điều gì trong anh nhất?” Anh im lặng rồi đáp: “Có lẽ… bớt nóng nảy.” Tôi hỏi tiếp: “Vậy mỗi ngày anh làm gì để bớt nóng?” Anh trả lời rất thật: “Con… chưa làm gì cả.”  Phải chăng vì vậy mà cây rìu vẫn để đó… chờ anh.” Chúa bất ngờ lắm, nhưng không bao giờ ép. Người chỉ đứng đó, kiên nhẫn, chờ ta mở lòng.
Quả vậy, sám hối không phải thay đổi lớn mà chỉ cần can đảm bước lên một bước nhỏ. Gioan chỉ xin một điều: “Hãy sinh hoa quả xứng với lòng sám hối.” Hoa quả là những việc nhỏ, nhưng làm với tình yêu và sự thật. Xin lỗi ai đó thay vì để cái tôi quá lớn của mình, dành 10 phút cầu nguyện mỗi tối, không để mạng xã hội chiếm mất giờ cho Chúa và cho gia đình, đến với bí tích Hòa Giải khi lòng còn sợ nhưng chân vẫn bước.
Mùa Vọng không dài. Đấng Cứu Thế đang đến gần. Người không chờ một người hoàn hảo; Người chờ một người muốn trở về. Ta chỉ cần một quyết tâm nhỏ: buông một điều xấu, giữ một điều tốt, mở một khoảng trống cho Chúa...Và Người sẽ làm phần còn lại.
Lạy Chúa! xin cho hoang địa lòng con trở thành nơi Chúa có thể bước vào. Xin cho Mùa Vọng này trở thành mùa đổi mới thật sự. Và xin cho mỗi chúng con dám trở về – để gặp Đấng đã và đang luôn chờ trước. Amen.

Cộng đoàn Hoàng Xá
 

****************************** 

HÃY SÁM HỐI ĐỂ ĐƯỢC CỨU ĐỘ

Người ta vẫn thường nói: trong bất kỳ mối tương quan nào, để có được một mối quan hệ tốt đẹp, luôn cần sự nỗ lực và cộng tác từ cả hai phía. Giữa vực sâu thăm thẳm, nếu chỉ có một người đưa tay ra mà người kia không chịu nắm lấy, thì mặt đất và sự sống sẽ mãi mãi chỉ là một giấc mơ xa vời. Đời sống đức tin của người Kitô hữu cũng vậy: Thiên Chúa là Đấng giàu lòng xót thương, Ngài luôn kiên nhẫn chờ đợi chúng ta trở về với Ngài, nhưng Ngài không ép buộc. Trong bài Tin Mừng hôm nay, qua lời mời gọi của Thánh Gioan Tẩy Giả, Chúa Giêsu kêu gọi mỗi người chúng ta hãy sám hối và trở về, để được hưởng ơn cứu độ.
Bối cảnh của lời mời gọi sám hối diễn ra tại vùng sa mạc Giuđê. Tại nơi hoang địa ấy, ông Gioan Tẩy Giả xuất hiện với lối sống khắc khổ: mặc áo lông lạc đà, ăn châu chấu và mật ong rừng, không ngừng kêu gọi toàn thể dân chúng hãy ăn năn sám hối, vì Nước Trời đã đến gần. Vậy, sám hối nghĩa là gì?
Sám hối trước hết có nghĩa là “nghĩ lại”, là sự hoán cải tận căn trong trái tim và lý trí, giúp con người can đảm nhìn nhận những lỗi lầm, thiếu sót của mình, để rồi quyết tâm đổi mới đời sống và trở nên tốt hơn. Thật vậy, sám hối là điều đầu tiên Chúa Giêsu rao giảng (x. Mt 4,17), và cũng là điều kiện căn bản, không thể thiếu, để con người được hưởng ơn cứu độ.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, thánh sử Luca giới thiệu Gioan Tẩy Giả như “tiếng hô trong hoang địa”. Ông đi khắp vùng ven sông Giođan, rao giảng và kêu gọi người ta chịu phép rửa để tỏ lòng sám hối, hầu được ơn tha tội (Lc 3,3). Trước lời cảnh tỉnh mạnh mẽ ấy, dân chúng đã tin và nô nức đến xin ông làm phép rửa.
Thấy họ lũ lượt tìm đến, Gioan Tẩy Giả khẩn thiết mời gọi mọi người phải sinh những hoa quả xứng với lòng sám hối, phải hoán cải cách cấp bách và dứt khoát, vì “cái rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa” (Lc 3,8-9). Đứng trước lời cảnh tỉnh ấy, dân chúng đau đớn nhận ra thân phận tội lỗi của mình, nhưng đồng thời cũng hoang mang tự hỏi phải làm gì để đẹp lòng Thiên Chúa. Gioan đã chỉ dẫn cho họ một con đường rất cụ thể: thực thi giới luật bác ái, công bằng và yêu thương: “Ai có hai áo thì chia cho người không có; ai có gì ăn thì cũng hãy làm như vậy. Đừng hà hiếp ai, đừng tống tiền ai, đừng đòi hỏi gì quá mức.”
Thật vậy, yêu thương là điều đẹp lòng Thiên Chúa nhất và cũng là cách thế xứng hợp để mỗi người biểu lộ lòng sám hối của mình. Nhưng sống yêu thương bằng cách nào? Có phải chỉ cần nói những lời yêu thương là đủ chăng? Thưa không, chúng ta không thể “yêu thương trên đầu môi chót lưỡi”, nhưng như thánh Gioan đã dạy, tình yêu đích thực phải được thể hiện bằng những việc làm cụ thể: biết quan tâm, chia sẻ với những người chung quanh; sống công bình và bác ái trong tương quan hằng ngày, để nhờ đó tâm hồn luôn được bình an và đẹp lòng Thiên Chúa.
Nếu trước đây ta chỉ biết sống cho bản thân, ít quan tâm đến cảm xúc hay thái độ của người khác, thì giờ đây, hãy tập sống chậm lại một chút để nhận ra những nhu cầu thầm lặng của những người đang ở bên ta. Hãy dành cho họ một chút thời gian để lắng nghe những tâm tư mà đôi khi họ không biết giãi bày cùng ai. Hãy trao nhau một nụ cười cảm thông, một ánh nhìn trìu mến, để họ cảm nhận rằng sự hiện diện của mình là điều có ý nghĩa. Hãy sống công bằng trong các mối tương quan. Nói đến công bằng, người ta thường nghĩ đến của cải vật chất, nhưng công bằng còn đi xa hơn thế, được thể hiện qua cách ta cư xử với nhau mỗi ngày. Đừng yêu thương người này mà lại ghẻ lạnh người khác; đừng cậy mạnh hiếp yếu, nhưng hãy biết nâng đỡ nhau trong cuộc sống. Bởi lẽ, cuộc đời vốn đã nhiều khắc nghiệt, nên xin đừng làm gì khiến cuộc sống thêm nặng nề, buồn tẻ và vô nghĩa.
Lạy Chúa, Lời Ngài hôm nay như một hồi chuông thức tỉnh tâm hồn con. Ơn cứu độ của Ngài, con luôn khao khát được đón nhận, nhưng con lại chưa sống trọn điều kiện tiên quyết là lòng sám hối. Chúa mời gọi con sống sẻ chia, bác ái và công bằng, nhưng con đã thực hiện những điều ấy thế nào? Đã không ít lần con thờ ơ trước những người chung quanh; con khép kín lòng mình, không muốn trao đi dù chỉ là một ánh nhìn, một nụ cười hay một cử chỉ cảm thông. Con vội vàng xét đoán anh em, tự cho mình là hay, là giỏi, mà quên mất bổn phận sám hối mỗi ngày.
Lạy Chúa, thánh Augustinô đã nói: “Chúa tạo dựng nên con không cần đến con, nhưng để cứu độ con, Ngài cần con cộng tác.” Xin cho con biết ý thức thân phận tội lỗi và yếu đuối của mình, để mỗi ngày biết khiêm tốn trở về với Ngài trong tâm tình sám hối chân thành. Xin cho con biết sống khiêm nhường, bác ái và yêu thương, để đời sống con trở nên chứng tá nhỏ bé cho tình yêu Chúa, và để con xứng đáng đón nhận ơn cứu độ của Ngài.

Học viên Lớp Thần học K6


****************************** 
SÁM HỐI VÀ DỌN ĐƯỜNG CHO CHÚA

Mùa Vọng là thời gian hồng ân Thiên Chúa ban, giúp con người chuẩn bị tâm hồn để chiêm ngắm và khám phá sâu xa hơn mầu nhiệm tình yêu nhập thể của Ngôi Lời. Đây cũng là thời điểm mời gọi mỗi người nhìn lại những thiếu sót, những điều đã bỏ lỡ trong đời sống đức tin, để can đảm hoán cải và định hướng lại những mục tiêu mới cho hành trình theo Chúa. Mùa Vọng đồng thời cũng nhắc nhớ ta về cuộc quang lâm lần thứ hai của Đức Kitô trong ngày sau hết, ngày tận thế riêng và chung của mỗi người. Để sống trọn vẹn ân sủng của thời gian hồng phúc này, ta được mời gọi lắng nghe và thực hành lời kêu gọi khẩn thiết của thánh Gioan Tiền Hô trong bài Phúc Âm hôm nay: “Hãy sám hối” và “hãy dọn đường cho Chúa đến”.
Cánh cửa mở ra sự giao hòa giữa con người với Thiên Chúa chính là lòng sám hối. Lời mời gọi đầu tiên của thánh Gioan Tẩy Giả: “Anh em hãy sám hối”, là lời vang vọng đến tâm hồn mỗi người qua mọi thời đại. Lời ấy thúc đẩy ta soi lại bản thân để nhận ra mình là tội nhân. Chỉ khi ý thức mình là tội nhân, ta mới cảm thấy cần đến ơn tha thứ và ơn cứu độ của Thiên Chúa. Sám hối là biết đau buồn, hối hận vì những lỗi lầm đã phạm, và dốc lòng chừa cải để đổi mới đời sống. Nhờ đó, ta biết khiêm hạ trước Đấng Tối Cao, nhìn nhận Người là Chúa, là Cha; đồng thời nhận ra mình chỉ là thụ tạo yếu hèn trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa. Hình ảnh những người thuộc nhóm Pharisêu và Xađốc đến với ông Gioan để lãnh nhận phép rửa sám hối cho thấy lời mời gọi của ông đã chạm sâu đến những ngóc ngách tội lỗi trong tâm hồn họ. Thực vậy, lòng thống hối đích thực là khi ta can đảm vượt lên trên những lỗi tội của mình, mở ra ngưỡng cửa tâm hồn để đến gần Thiên Chúa hơn. Ngày nay, tuy không còn lãnh nhận phép rửa sám hối như thời ông Gioan, nhưng ta có những con đường khác để biểu lộ lòng sám hối: qua đời sống cầu nguyện, qua những việc làm bác ái, và cách đặc biệt là qua việc lãnh nhận Bí tích Hòa Giải. Nhờ đó, ta được chạm đến tình yêu xót thương của Chúa và được đổi mới tận sâu trong tâm hồn.
 
Con đường Chúa đến với ta sẽ trở nên dễ dàng hơn khi ta biết sửa sang và dọn dẹp con đường tâm hồn mình. Trong lòng ta còn đó biết bao ngổn ngang của ích kỷ cần phải gạt bỏ, biết bao “đồi cao” của kiêu căng đòi ta phải bạt phẳng… Đây là một cuộc chiến đấu không dễ dàng, vì ta phải vượt qua chính cái tôi – trở ngại lớn nhất trên hành trình hoán cải đời mình. Nhưng với lòng quyết tâm sửa lối, ta sẽ dần tìm lại được bình an và hạnh phúc đích thực. Cuộc sống hôm nay chất chứa nhiều cám dỗ, nhiều khuynh hướng khác nhau dễ lôi kéo ta đi lạc đường. Những bon chen, bận rộn thường ngày khiến ta vô tình đắp lên những “quả đồi”, khoét sâu những “hố vực”, tạo nên khoảng cách giữa ta với Chúa, với tha nhân và cả với chính mình. Thế nhưng, khi ta biết sống trong thái độ sẵn sàng và can đảm, ta sẽ từng bước dẹp bỏ những chướng ngại ấy. Lúc đó, Chúa mới có thể đến, ở lại và sửa chữa lại ngôi nhà tâm hồn của ta.
Tại sao ta cần phải ăn năn sám hối và dọn đường cho Chúa đến? Bởi lẽ, trong cuộc sống chung quanh ta luôn tồn tại biết bao cạm bẫy, và ngay trong chính tâm hồn ta cũng chất chứa những vết nứt, những đổ vỡ khiến ta dễ che mờ ý thức về tội lỗi của mình. Đó là ghen ghét, hận thù, đam mê, chia rẽ… Những chướng ngại ấy giam hãm ta trong bóng tối và ngăn cản Chúa bước vào cõi lòng, khi ta cứ mãi ‘ôm chặt tội lỗi’ mà vô tình “gạt” Chúa ra khỏi đời sống. Vì thế, ta được mời gọi mở rộng cánh cửa tâm hồn để đón nhận ân sủng và tình yêu của Thiên Chúa. Chỉ khi để cho ánh sáng của Ngài chiếu soi và thanh luyện, ta mới thực sự cảm nhận được giá trị cao quý của ơn cứu độ, và từng ngày được biến đổi để trở nên giống Chúa hơn.
“Để Chúa đến trong cuộc đời, để Chúa đến mang ơn trời” (Để Chúa đến – Lm. Nguyễn Duy). Lạy Chúa, lời ca ấy như thay cho tiếng lòng sâu thẳm của chúng con, dẫn chúng con bước vào giây phút thinh lặng để gặp gỡ và cầu nguyện với Chúa. Lạy Chúa Giêsu Kitô, là Vua của chúng con, xin cho chúng con luôn sống trong tâm tình sám hối, biết mở rộng cửa tâm hồn để dọn đường cho Chúa đến giữa cuộc đời còn đầy tăm tối vì tội lỗi và yếu đuối của chúng con. Xin Đức Kitô khơi lên trong chúng con niềm hy vọng mới, để chúng con luôn vững tin vào Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, và sẵn sàng để Chúa đến sửa chữa, thanh luyện, lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc đời chúng con bằng tình yêu của Ngài. Amen.

Tập sinh

Thông tin khác:
Đời Sống Khổ Chế Của Người Nữ Tu Mến Thánh Giá Trong Tinh Thần Mùa Chay
Thiết kế web - Thiet ke website: OnIP™ - www.onip.vn - mCMS.
Origin site: www.mtghunghoa.org!
log