
…Keng! Keng! Keng…
Nhiều suy nghĩ bủa vây tôi trong buổi chiều nay, nó xoáy sâu vào ký ức! Tôi nhớ lại: vào một ngày đẹp trời, chị em tôi đang ngồi học bài, bất ngờ có “tin nhắn khẩn” của chị Giám sư: “Hôm nay tất cả các em tạm gác công việc học tập lại để đi xây tường thành”. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, vừa lạ vừa khó hiểu. Trước những “nghi vấn” của chúng tôi, chị giáo thường nhoẻn miệng cười và nói rất nhỏ nhẹ: “Các em giỏi mà, cái gì mà chẳng làm được !!!” Câu khẳng định đó thể hiện một sự tin tưởng hoàn toàn của chị nơi chúng tôi. Nó luôn là động lực lớn đối với tôi và mọi người. Vì thế, không ai bảo ai, chỉ 10 phút sau là tất cả đã có mặt ở “công trường cần thi công”, với tay cuốc, xẻng, bay…Thế là chúng tôi bắt tay ngay vào việc trong sự lóng ngóng, vụng về của những “cô thợ” không chuyên. Sau một ngày làm việc hết mình thì công trình “phút mốt” của chúng tôi cũng đã hoàn thành; một “bức tường thành” cao những…15cm được xây “kiên cố” trải dài từ đầu bếp đến tận nhà xe của Hội Dòng. Buổi làm việc tuy mệt nhưng luôn tràn ngập niềm vui và tiếng cười. Ngày ngày tôi đi qua “bức tường thành” thấy nó vẫn nguyên vẹn với dòng thời gian, cho dù mưa, gió, bão bùng... nó như minh chứng với tôi sức mạnh của tình đoàn kết yêu thương. Nó còn nhắc tôi tinh thần nhiệt huyết, sự hăng say dấn thân dù đối diện với những khó khăn, thử thách trong cuộc sống.









