Thứ bảy, 07/03/2026

Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật III Thường Niên - NĂM A (Ga 4,5-42)

Cập nhật lúc 13:11 07/03/2026

Tin Mừng Ga 4,5-42

Mạch nước vọt đến sự sống đời đời
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu tới một thành gọi là Sykar thuộc xứ Samaria, gần phần đất Giacóp đã cho con là Giuse, ở đó có giếng của Giacóp. Chúa Giêsu đi đường mệt, nên ngồi nghỉ trên miệng giếng, lúc đó vào khoảng giờ thứ sáu.

Một người đàn bà xứ Samaria đến xách nước, Chúa Giêsu bảo: “Xin bà cho tôi uống nước” (lúc ấy, các môn đệ đã vào thành mua thức ăn). Người đàn bà Samaria thưa lại: “Sao thế! Ông là người Do-thái mà lại xin nước uống với tôi là người xứ Samaria?” (Vì người Do-thái không giao thiệp gì với người Sa-maria).

Chúa Giêsu đáp: “Nếu bà nhận biết ơn của Thiên Chúa ban và ai là người đang nói với bà: “Xin cho tôi uống nước”, thì chắc bà sẽ xin Người, và Người sẽ cho bà nước hằng sống”.

Người đàn bà nói: “Thưa Ngài, Ngài không có gì để múc, mà giếng thì sâu, vậy Ngài lấy đâu ra nước? Phải chăng Ngài trọng hơn tổ phụ Giacóp chúng tôi, người đã cho chúng tôi giếng này và chính người đã uống nước giếng này cũng như các con cái và đoàn súc vật của người?”

Chúa Giêsu trả lời: “Ai uống nước giếng này sẽ còn khát, nhưng ai uống nước Ta sẽ cho thì không bao giờ còn khát nữa, vì nước Ta cho ai thì nơi người ấy sẽ trở thành mạch nước vọt đến sự sống đời đời”. Người đàn bà thưa: “Thưa Ngài, xin cho tôi nước đó để tôi chẳng còn khát và khỏi phải đến đây xách nước nữa”. Chúa Giêsu bảo: “Bà hãy đi gọi chồng bà rồi trở lại đây”. Người đàn bà đáp: “Tôi không có chồng”. Chúa Giêsu nói tiếp: “Bà nói “tôi không có chồng” là phải, vì bà có năm đời chồng rồi, và người đàn ông đang chung sống với bà bây giờ không phải là chồng bà, bà đã nói đúng đó”.

Người đàn bà nói: “Thưa Ngài, tôi thấy rõ Ngài là một tiên tri. Cha ông chúng tôi đã thờ trên núi này, còn các ông, các ông lại bảo: phải thờ ở Giêrusalem”.

Chúa Giêsu đáp: “Hỡi bà, hãy tin Ta, vì đã đến giờ người ta sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải ở trên núi này hay ở Giêrusalem. Các người thờ Ðấng mà các người không biết, còn chúng tôi thờ Ðấng chúng tôi biết, vì ơn cứu độ từ dân Do-thái mà đến. Nhưng đã đến giờ, và chính là lúc này, những kẻ tôn thờ đích thực, sẽ thờ Chúa Cha trong tinh thần và chân lý, đó chính là những người tôn thờ mà Chúa Cha muốn. Thiên Chúa là tinh thần, và những kẻ tôn thờ Người, phải tôn thờ trong tinh thần và trong chân lý”.

Người đàn bà thưa: “Tôi biết Ðấng Messia mà người ta gọi là Kitô sẽ đến, và khi đến, Người sẽ loan báo cho chúng tôi mọi sự”. Chúa Giêsu bảo: “Ðấng ấy chính là Ta, là người đang nói với bà đây”.

Vừa lúc đó các môn đệ về tới. Các ông ngạc nhiên thấy Ngài nói truyện với một người đàn bà. Nhưng không ai dám hỏi: “Thầy hỏi bà ta điều gì, hoặc: tại sao Thầy nói truyện với người đó?” Bấy giờ người đàn bà để vò xuống, chạy về thành bảo mọi người rằng: “Mau hãy đến xem một ông đã nói với tôi tất cả những gì tôi đã làm. Phải chăng ông đó là Ðấng Kitô?” Dân chúng tuôn nhau ra khỏi thành và đến cùng Ngài, trong khi các môn đệ giục Ngài mà rằng: “Xin mời Thầy ăn”. Nhưng Ngài đáp: “Thầy có của ăn mà các con không biết”. Môn đệ hỏi nhau: “Ai đã mang đến cho Thầy ăn rồi chăng?” Chúa Giêsu nói: “Của Thầy ăn là làm theo ý Ðấng đã sai Thầy và chu toàn công việc Ngài. Các con chẳng nói: còn bốn tháng nữa mới đến mùa gặt đó ư? Nhưng Thầy bảo các con hãy đưa mắt mà nhìn xem đồng lúa chín vàng đã đến lúc gặt. Người gặt lãnh công và thu lúa thóc vào kho hằng sống, và như vậy kẻ gieo người gặt đều vui mừng. Ðúng như câu tục ngữ: Kẻ này gieo, người kia gặt. Thầy sai các con đi gặt những gì các con không vất vả làm ra; những kẻ khác đã khó nhọc, còn các con thừa hưởng kết quả công lao của họ”.

Một số đông người Samaria ở thành đó đã tin Người vì lời người đàn bà làm chứng rằng: “Ông ấy đã nói với tôi mọi việc tôi đã làm”. Khi gặp Người, họ xin Người ở lại với họ. Và Người đã ở lại đó hai ngày, và vì nghe chính lời Người giảng dạy, số những kẻ tin ở Người thêm đông hẳn, họ bảo người đàn bà: “Giờ đây, không phải vì những lời chị kể mà chúng tôi tin, nhưng chính chúng tôi đã được nghe lời Người và chúng tôi biết Người thật là Ðấng Cứu Thế”.

==========================


KHÁT CHÚA
Như nai rừng mong mỏi tìm về suối nước trong
Hồn con cũng trông mong được gần Ngài, lạy Chúa.
(Tv 42,2)
WMTGHH -Nước là một nhu cầu cần thiết trong cuộc sống nhân sinh và mọi tạo vật. Cây cối sẽ héo úa, con người và muôn vật sẽ chết nếu thiếu đi nguồn nước lâu ngày. Nếu con nai khát biết tìm đến suối nước trong để được no thỏa, thì con người khi khát không chỉ cần dòng nước để làm dịu cơn khát thể lý, mà còn khao khát tìm về chính Chúa - nguồn suối vô tận của tâm hồn. Người phụ nữ trong bài Tin Mừng hôm nay chính là hình ảnh đại diện cho nỗi khát khao sâu thẳm ấy. Chị khát hạnh phúc, khát tình yêu nhưng những “giếng nước” trần gian chóng cạn chẳng thể khỏa lấp được khoảng trống ấy. Chị chỉ thực sự được lấp đầy khi dám bước vào cuộc gặp gỡ định mệnh và ẩn mình sâu trong trái tim Chúa. Bước ngoặt đổi thay cuộc đời chị khởi đi từ một cuộc đối thoại gần gũi và chân thành để từ việc xin “nước uống” cho thân xác, chị nhận ra mình đang “khát” một nguồn sống tâm linh là chính Chúa.
Khát là một phản ứng sinh lý tự nhiên khi cơ thể thiếu nước. Trung tâm khát trong não bộ thúc đẩy con người đi tìm nguồn giải khát; cảm giác khô miệng, đắng họng nhắc ta rằng sự sống đang cần được bồi dưỡng. Cơn khát thể lý ấy dễ nhận ra. Nhưng còn một cơn khát khác âm thầm và sâu kín hơn – cơn khát của tâm hồn.
Tin Mừng hôm nay cho ta gặp một người phụ nữ Samari đang mang trong mình chính cơn khát ấy. Như bao người khác, chị đến giếng Gia-cóp để kín nước. Thế nhưng chị lại đi vào khoảng giữa trưa – lúc nắng gắt nhất trong ngày. Có lẽ chị muốn tránh những ánh nhìn dò xét của người đời. Dưới ánh mặt trời chói chang ấy, không chỉ có làn da khô cháy, mà còn có một tâm hồn chất chứa nhiều đổ vỡ và khát khao chưa được lấp đầy. Chị đã đi qua nhiều mối tương quan trong đời, nhưng vẫn chưa tìm được sự bình an đích thực. Không hẳn vì chị tội lỗi hơn người khác, nhưng vì trái tim con người vốn được dựng nên cho một điều gì đó lớn hơn mọi thực tại hữu hạn. Những “giếng nước” trần gian có thể làm dịu cơn khát trong chốc lát, nhưng không thể làm no thỏa khát vọng sâu xa nhất của tâm hồn - khát vọng hướng về Thiên Chúa.
Chính trong hoàn cảnh ấy, Đức Giêsu cất tiếng: “Cho tôi xin chút nước uống.” Thiên Chúa không đứng ngoài cơn khát của con người, nhưng bước vào đó bằng một lời xin rất đơn sơ. Từ câu chuyện về nước uống hằng ngày, Người nhẹ nhàng dẫn chị đi vào chiều sâu của một cuộc gặp gỡ. Người mở ra cho chị thấy có một thứ nước khác “nước hằng sống” có thể trở thành mạch nước vọt lên đem lại sự sống đời đời.
Từ cơn khát thể lý, chị được dẫn tới nhận ra cơn khát tâm linh của mình. Và trong lời xin nước của Đức Giêsu, ta cũng nhận ra một mầu nhiệm lớn hơn: Thiên Chúa không chỉ ban nước hằng sống, mà còn khát được con người mở lòng đón nhận tình yêu của Người. Đức Giêsu giúp chị hiểu rằng: nước vật chất chỉ thỏa mãn cơn khát nhất thời rồi lại khát; còn nguồn nước hằng sống là chính Người mới đem lại sự sống đời đời - nơi tâm hồn sẽ không bao giờ còn khát nữa. Cuộc gặp gỡ ấy giúp chị nhìn lại những lựa chọn sai lầm của mình khi đối diện với cơn khát tâm linh. Thay vì khỏa lấp nỗi cô đơn bằng những mối tương quan chóng vánh và bất ổn, chị nhận ra chỉ nơi Chúa, chị mới tìm thấy nguồn suối yêu thương đích thực và vĩnh cửu. Chị bỏ lại vò nước - nghĩa là bỏ lại cách tìm kiếm cũ. Khi đã gặp Nguồn, những chiếc vò trở nên không còn cần thiết.
Sự chọn lựa chông chênh của người phụ nữ Samari là tấm gương để mỗi chúng ta nhìn lại chính mình. Con người mọi thời đại đều khao khát Chân - Thiện - Mỹ, khao khát hạnh phúc đích thực. Nhưng giữa thế giới ồn ào hôm nay, ta có thể tìm cách lấp đầy cơn khát ấy bằng nhiều con đường khác nhau. Có khi ta đặt hy vọng vào thành công, vào các mối tương quan hay những thú vui chóng qua, tưởng rằng chúng sẽ làm mình no thỏa. Thế nhưng càng uống, ta lại càng thấy khát, vì những “giếng nước” ấy chỉ cho cảm giác dịu mát nhất thời. Chỉ khi dám từ bỏ những “chiếc vò” của đam mê ích kỷ và quay về với Nguồn Sống, con người mới tìm được sự bình an bền vững. Có những người đã can đảm chọn lựa ấy: họ đặt Thiên Chúa làm trung tâm và khám phá ra rằng chỉ nơi Người, cơn khát sâu thẳm mới được lấp đầy. Còn nếu ta tiếp tục chạy theo những ảo ảnh, ta sẽ chỉ gặp lại sự trống rỗng của chính mình. Tiếng “khát” ấy vẫn vang lên trong lòng mỗi người, như một lời nhắc nhở rằng con tim chúng ta được dựng nên cho một Nguồn mạch lớn hơn mọi thực tại trần thế.
Lạy Chúa, Chúa dựng nên chúng con và Chúa biết rõ những khát vọng thẳm sâu nơi lòng chúng con. Như nai kia khát nước đi tìm nguồn suối mát, xin cho chúng con cũng biết kiếm tìm Chúa là nguồn suối tình yêu để được khỏa lấp mỗi ngày. Giữa thế gian với bao mời gọi hào nhoáng, xin giúp chúng con biết dừng lại trước cuồng xoáy của sự dữ, để nhận diện đâu là ảo ảnh, đâu là chân lý. Xin đừng để chúng con lạc lối bên những dòng nước tạm bợ chỉ làm dịu cơn khát trong chốc lát, nhưng xin đưa chúng con tới Nguồn Sống - nơi ban tặng sự bình an và hạnh phúc đích thực. Amen.
Cộng đoàn Mến Thánh Giá Hàm Rồng
Thông tin khác:
Đời Sống Khổ Chế Của Người Nữ Tu Mến Thánh Giá Trong Tinh Thần Mùa Chay
Thiết kế web - Thiet ke website: OnIP™ - www.onip.vn - mCMS.
Origin site: www.mtghunghoa.org!
log