Thứ năm, 19/03/2026

Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V Mùa Chay – Năm A (Ga 11,1- 45)

Cập nhật lúc 08:21 20/03/2026

 Tin Mừng: (Ga 11,1- 45) 

“Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống."

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu. 

1 Khi ấy, có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. 2 Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. 3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” 4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.” 5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô. 6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. 7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê !”8 Các môn đệ nói: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao ?” 9 Đức Giê-su trả lời: “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao ? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. 10 Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình !” 11 Nói những lời này xong, Người bảo họ: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc ; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” 12 Các môn đệ nói với Người: “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khoẻ lại.” 13 Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. 14 Bấy giờ Người mới nói rõ: “La-da-rô đã chết. 15 Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.”
16 Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy !” 17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. 18 Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. 19 Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời. 20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. 21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” 23 Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại !” 24 Cô Mác-ta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.”25 Đức Giê-su liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không ?” 27 Cô Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.” 28 Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy !” 29 Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su. 30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người. 31 Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em. 32 Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” 33 Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. 34 Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu ?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” 35 Đức Giê-su liền khóc. 36 Người Do-thái mới nói: “Kìa xem ! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy !” 37 Có vài người trong nhóm họ nói: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư ?”
38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. 39 Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” 40 Đức Giê-su bảo: “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao ?”41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. 42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” 43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ !” 44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.”
45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.

****​*****************

CHÚA GIÊSU CHO LADARÔ SỐNG LẠI
 
WMTGHHChúng ta đang ở những ngày cuối của Mùa Chay. Phụng vụ hôm nay cho chúng ta nghe một bài Tin Mừng rất dài nhưng vô cùng sâu sắc trong Phúc Âm theo Thánh Gioan: câu chuyện Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại. Đây không chỉ là một phép lạ, mà là đỉnh cao của các “dấu lạ” Chúa thực hiện, và cũng là biến cố trực tiếp dẫn đến quyết định giết Ngài. Nghĩa là: khi Chúa trao ban sự sống cho người khác, Ngài chấp nhận bước vào con đường sự chết của chính mình. Đó là tình yêu đến cùng.
1. Khi Chúa “đến trễ”
Ladarô bệnh nặng. Hai chị là Mácta và Maria thành Bêtania sai người báo tin: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang đau nặng.” Điều làm chúng ta băn khoăn là: Chúa không đi ngay. Ngài ở lại thêm hai ngày. Khi đến nơi, Ladarô đã chết bốn ngày. Trong suy nghĩ tự nhiên, Chúa đến quá trễ. Trong cuộc sống chúng ta đã gặp rất nhiều người nói câu này theo cách khác: “Nếu Chúa thương con, sao Ngài không cứu người thân con khỏi tai nạn?” “Nếu Chúa nghe lời con, sao con cái con hư hỏng như vậy?” “Con cầu nguyện bao năm, mà bệnh vẫn không khỏi.” Chúng ta tin Chúa, nhưng vẫn muốn Chúa hành động theo thời gian biểu của mình.
  • Chúng ta tin Chúa, nhưng lại bắt Chúa theo ý của chúng ta.
Tin Mừng hôm nay cho ta hiểu: sự “trễ” của Thiên Chúa không phải là bỏ rơi, mà là để thực hiện một kế hoạch lớn hơn. Nếu Chúa đến sớm, chỉ là chữa bệnh. Nhưng khi Ngài đến lúc mọi hy vọng đã chấm dứt, Ngài bày tỏ quyền năng trên cả sự chết.
Trong đời sống chúng ta cũng vậy. Có những ơn Chúa không ban theo cách ta xin, nhưng theo cách tốt hơn cho phần rỗi đời đời của chúng ta.
2. Đức tin giữa nước mắt
Khi gặp Chúa, Mácta nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.”
Đó là lời trách nhẹ, nhưng cũng là lời tuyên xưng đức tin. Và rồi Chúa hỏi: “Chị có tin không?” Câu hỏi ấy hôm nay Chúa cũng hỏi từng người chúng ta: Con có tin không – khi gia đình gặp sóng gió? Con có tin không – khi làm ăn thất bại? Con có tin không – khi hôn nhân nguội lạnh? Một chi tiết rất cảm động là: Chúa Giêsu bật khóc. Thiên Chúa không vô cảm trước nỗi đau con người mà Ngài chia sẻ nỗi đau của mỗi người chúng ta. Ngài không đứng xa nói lý thuyết. Ngài khóc. Ngài xúc động. Ngài chia sẻ. Tôi từng đứng bên giường bệnh của một cụ bà hấp hối. Con cháu quây quần khóc. Một người nói: “Chúa  ơi, con cầu nguyện nhiều lắm, sao Chúa không cho mẹ con sống thêm?” Nhưng tôi tin điều này: Chúa đã ở đó, cùng khóc với họ. Đức tin không xóa bỏ đau khổ, nhưng làm cho đau khổ không vô nghĩa.
3. “Hãy lăn tảng đá ra”
Trước khi làm phép lạ, Chúa truyền: “Hãy lăn tảng đá ra.” Chúa có thể tự mình làm mọi sự, nhưng Ngài muốn con người cộng tác. Tảng đá ấy hôm nay là gì trong đời ta? Có thể là một tội lỗi kéo dài nhiều năm mà ta không muốn từ bỏ. Có thể là một mối bất hòa trong gia đình mà ta quá tự ái để làm hòa. Có thể là sự nguội lạnh trong đời sống cầu nguyện. Có thể là một thói quen xấu: rượu chè, cờ bạc, nói hành nói xấu, cố chấp. Chúng ta muốn Chúa làm phép lạ, nhưng lại không muốn lăn tảng đá.
Mùa Chay sắp kết thúc. Nếu đến hôm nay chúng ta vẫn chưa đi xưng tội, vẫn chưa quyết tâm thay đổi, thì có lẽ tảng đá vẫn còn nguyên.
4. “Ladarô, hãy ra khỏi mồ!”
Chúa gọi đích danh: “Ladarô!” Thiên Chúa không gọi chung chung. Ngài gọi từng người. Có những người đang sống mà như đã chết: Sống trong một gia đình nhưng không còn nói chuyện với nhau. Sống trong Hội Thánh nhưng không còn cầu nguyện. Sống giữa cộng đoàn nhưng lòng đầy cay đắng.
Điều đáng sợ không phải là cái chết thể lý, mà là cái chết thiêng liêng: khi ta mất lương tâm, mất lòng thương xót, mất cảm thức tội lỗi.
Ladarô bước ra, nhưng còn bị quấn vải liệm. Chúa bảo: “Cởi khăn và để anh ấy đi.” Nhiều khi ta đã xưng tội, đã muốn thay đổi, nhưng vẫn bị trói buộc bởi quá khứ, bởi lời người ta nói, bởi mặc cảm. Chúa muốn ta được tự do thật sự.
Một ví dụ rất thực tế
Có một người đàn ông trong giáo xứ. Ông bỏ lễ gần 15 năm. Gia đình gần như tan nát vì nóng tính và rượu chè. Ai cũng nghĩ ông không thay đổi được. Một năm kia, vào đúng Chúa Nhật V Mùa Chay, ông ngồi cuối nhà thờ. Khi nghe bài Tin Mừng Ladarô, ông nói: “Con thấy mình giống người chết hơn là người sống.” Ông đi xưng tội sau 15 năm. Không phải sau một đêm mọi sự thay đổi. Nhưng ông bắt đầu từng bước: bỏ rượu dần dần, xin lỗi vợ con, đi lễ đều. Ba năm sau, chính ông là người đọc sách thánh trong Thánh lễ. Phép lạ không chỉ xảy ra ở Bêtania ngày xưa. Phép lạ vẫn xảy ra khi một người dám để Chúa gọi mình ra khỏi mồ.
Kết luận
Chúng ta sắp bước vào Tuần Thánh. Trước khi tưởng niệm cuộc khổ nạn và Phục Sinh, Chúa hỏi mỗi người chúng ta: Con có tin không? Con có dám lăn tảng đá không? Con có muốn bước ra khỏi mồ không? Ước gì Chúa Nhật hôm nay không chỉ là một bài Tin Mừng dài, nhưng là một lời đánh động sâu trong tâm hồn. Xin cho mỗi gia đình được sống lại: sống lại trong yêu thương, sống lại trong tha thứ, sống lại trong đức tin.Và khi tiếng Chúa gọi tên chúng ta, ước gì chúng ta đủ can đảm bước ra khỏi bóng tối, để sống như những người đã được chạm đến bởi Sự Sống. Amen.
Cộng Đoàn Hoàng Xá
Thông tin khác:
Bộ Mẫu Dâng Hoa Kính Đức Mẹ Tháng 5/2026: Cùng Mẹ Thắp Sáng Niềm Tin Yêu
Thiết kế web - Thiet ke website: OnIP™ - www.onip.vn - mCMS.
Origin site: www.mtghunghoa.org!
log