WMTGHH -Gửi em – người con gái trong những ngày đầu theo Chúa. Có những hành trình trong cuộc đời không bắt đầu bằng những điều lớn lao, nhưng từ những bước đi rất nhỏ bé và âm thầm. Trên hành trình ấy, con người dần nhận ra Thiên Chúa vẫn luôn hiện diện, nâng đỡ và đồng hành qua từng biến cố của cuộc sống. Em là một cô sinh viên năm hai với biết bao hoài bão và khát vọng của tuổi trẻ, đang sống trong một cộng đoàn nhỏ của Hội dòng Mến Thánh Giá Hưng Hóa giữa lòng thủ đô Hà Nội rộng lớn và đông đúc. Mọi người thường nói cuộc sống ấy của em là “nấm mồ thanh xuân”, bởi họ chỉ thấy nơi em một nhịp sống xoay quanh việc đọc kinh và tham dự Thánh lễ. Nhưng với em, cuộc sống ấy không phải là “nấm mồ thanh xuân”, mà là một hành trình giúp em nuôi dưỡng, củng cố và trưởng thành hơn trong ơn gọi. Vừa là sinh viên, vừa đang trong giai đoạn tìm hiểu ơn gọi nơi Hội dòng Mến Thánh Giá Hưng Hóa, em cảm nhận mình luôn được bao bọc và chở che. Nếu các bạn sinh viên ngoài kia phải lo chuyện nhà trọ, việc làm thêm để phụ giúp gia đình, phải đối diện với nhiều áp lực của cuộc sống, thì em lại được các dì và các chị yêu thương, chăm sóc và trao ban cho em cảm giác của một gia đình. Em gọi đó là gia đình trọn vẹn, bởi mỗi chị em là một mảnh ghép còn thiếu của nhau. Khi biết đón nhận, yêu thương và bao dung cho nhau, những mảnh ghép ấy làm nên một gia đình trong tình yêu của Chúa. Những ngày đầu bước theo ơn gọi cao quý này, em chưa thật sự cảm nghiệm được trọn vẹn hai chữ “ơn gọi”. Có chăng, em chỉ tin Chúa hiện diện và đồng hành với mình qua những thói quen đạo đức mà ba mẹ đã gieo vào tâm hồn em từ thuở nhỏ. Nhưng rồi, qua những biến cố trong cuộc đời, qua những khó khăn và thử thách, em từng bước nhận ra và cảm nếm tình yêu của Chúa. Em nhận ra rằng Chúa luôn yêu thương, quan tâm và chăm sóc em theo một cách rất gần gũi, thân thương, đến nỗi em cảm nghiệm được rằng Chúa “cưng em như con nít”. Hai chữ “ơn gọi” ngày trước đối với em nghe thật cao vời và xa xăm. Nhưng dần dần, em nhận ra rằng ơn gọi không chỉ là một điều gì lớn lao, mà còn là từng ngày cảm nghiệm được tình thương của Chúa; là mỗi việc em làm có sự hiện diện của Ngài; là khi em biết đặt trọn tâm tình và tình yêu của mình trong những việc nhỏ bé của đời sống thường ngày. Một sinh viên đang bước trên hành trình tìm hiểu ơn gọi có lẽ cũng gặp những thử thách riêng. Em phải đối diện với nhiều lời mời gọi, nhiều điều hấp dẫn của cuộc sống bên ngoài, nhưng đồng thời cũng phải học cách trung thành với lựa chọn mà mình đang từng bước khám phá. Mỗi ngày đến trường, em bước ra ngoài với một tâm thế bình an mà Chúa ban tặng cho ngày sống mới. Em luôn cố gắng giữ mình, nhưng không hiểu sao, sau một ngày học tập vất vả trở về cộng đoàn, em lại mang theo biết bao suy tư và những bộn bề trong lòng. Có những ngày trong giờ nguyện ngắm, em tự hỏi: “Mình đang theo đuổi điều gì? Ơn gọi hay công danh? Tu để học hay học để tu?” Những câu hỏi ấy nhiều lần khiến em trăn trở. Nhưng rồi em lại đem tất cả những suy nghĩ ấy đặt trước Chúa và thưa với Ngài: “Chúa ơi! Ngài vất vả quá! Ngài vác Thánh Giá của Ngài mà còn phải vác cả Thánh Giá của con nữa…” Cất những suy tư ấy, em nhớ lại khoảng thời gian một năm sau khi nhập tu và bắt đầu xuống Hà Nội học tập. Biết bao câu lạc bộ mời gọi em tham gia, biết bao chương trình thiện nguyện của khoa mà em yêu thích chào mời em. Nhưng em cần gác lại những điều ấy để sống theo giờ chung của cộng đoàn. Đến đây, em mới hiểu hơn câu nói: “Được cái này thì mất cái kia”. Đó là sự lựa chọn của em: được sống đúng với ơn gọi mà mình đang tìm hiểu, được làm những công việc mà sau này, nếu Chúa vẫn tiếp tục gọi em bước đi trên hành trình này, có thể sẽ trở thành những điều quen thuộc trong đời sống phục vụ của em. Tham gia các câu lạc bộ có thể giúp em có thêm nhiều kinh nghiệm, tự tin hơn và phát triển những khả năng của bản thân. Nhưng em dần ý thức rằng việc học của mình không chỉ để có kiến thức hay một nghề nghiệp, mà còn là sự chuẩn bị cho hành trình ơn gọi và sứ mạng Chúa trao. Có rất nhiều câu chuyện xoay quanh cuộc sống của em, cũng có rất nhiều người Chúa gửi đến trong những năm tháng em sống tại ngôi nhà 01 – cộng đoàn Hà Nội. Qua những con người ấy và những điều xảy đến trong cuộc đời, em nhận ra rằng Chúa luôn có chương trình của Ngài dành cho em. Em không cần phải lo lắng quá nhiều, chỉ cần biết mở lòng đón nhận và tín thác, bởi lẽ đó hẳn là một chương trình tuyệt vời mà Ngài đã chuẩn bị cho em. Kỳ học hè đầu tiên ở Hà Nội đã giúp em sống và cảm nghiệm rõ hơn sự hiện diện của Chúa trong những bước đầu của hành trình ơn gọi. Một biến cố rất nhỏ bé nhưng lại trở thành một kỷ niệm sâu sắc, để em nhận ra rằng Chúa vẫn đang âm thầm đồng hành trong cuộc đời mình. Ngày hôm ấy cũng như bao hôm khác, sau khi kết thúc Thánh lễ bên nhà thờ, em trở về cộng đoàn để học bài và chuẩn bị cho buổi học vào sáng hôm sau. Bất ngờ, có một cuộc gọi từ đầu dây bên kia đến chị Nhất cộng đoàn, báo rằng có hai thùng đầu cá được gửi xuống cho các dì. Vì người gửi đã mang đến nơi nên chị Nhất đành nhận. Mọi người nhìn hai thùng cá mà không khỏi ái ngại, chẳng biết nói gì hơn. Khi mở ra, bên trong chỉ có đầu cá, xương cá đã được lọc thịt, một ít thịt vụn và đuôi cá. Cho thì không ai lấy, bỏ đi thì thấy tiếc, nhưng vì không thể sử dụng hết nên cuối cùng đành nghĩ đến việc bỏ đi. Với suy nghĩ ấy, em cùng một vài bạn đệ tử khác mang hai thùng cá ra ao chú Viết, cạnh vườn rau của cộng đoàn. Trên đường đi, em nhớ lại lời chị Nhất: “Các em hỏi xem những người sống ở gần đó họ có ăn không cho họ, chị thấy họ cũng vất vả, có khi họ lấy đó”. Trong suy nghĩ của em lúc ấy, làm như vậy thật không hay chút nào, vì nếu đi cho thì cũng nên cho một thứ gì đó ngon ngon. Những phần đầu cá, xương cá và đuôi cá liệu có ai muốn nhận không? Nhưng rồi, em cùng các bạn vẫn chất hai thùng cá lên hai chiếc xe đạp hồng và bắt đầu lên đường. Những người sống ở khu vực ấy phần lớn là những gia đình từ nơi khác đến Hà Nội mưu sinh. Họ làm những công việc lao động chân tay như thợ xây, thu gom rác. Họ sống trong những căn nhà trọ lụp xụp, thấp bé và tối om. Đi ngang qua khu trọ, thấy ánh đèn vẫn còn sáng, em thử gọi xem có ai ra không. Trong lòng vừa lo vừa sợ. Em sợ họ sẽ mắng em vì đem đến cho họ những thứ chẳng đáng giá. Bước từ trong ra là một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi. – Các cháu có việc gì? Em nói: – Dạ bà ơi, cháu ở chỗ nhà các sơ đằng kia. Có người gửi cho nhà chúng cháu ít đầu cá, xương cá và đuôi cá, nhưng nhà chúng cháu không ăn hết. Bà có lấy ăn không ạ? Chúng cháu cho, không bán ạ. – Ừ, đưa bà xem nào. Cho bà mấy túi! – Dạ vâng, bà cứ lấy đi ạ. Chúng cháu còn hai thùng cá. – Cảm ơn cháu! Bà lấy thêm mấy túi nấu cho con Milu nhà bà được không? – Dạ, bà cứ lấy đi ạ. Bà gọi mọi người xem trong đó có ai ăn thì lấy giúp chúng cháu với ạ, chứ giờ chúng cháu bỏ đi thì phí quá. – Đợi bà lát nha… Bà quay vào rồi dẫn theo một nhóm người ra lấy cá. Em đã nghĩ rằng mình sẽ bị trách vì mang đến cho họ những phần cá không mấy ngon lành. Nhưng trái lại, họ đón nhận một cách nhiệt tình và vui vẻ. Điều đó khiến em nhận ra cuộc sống của họ còn nhiều khó khăn biết bao. Họ vui vẻ mang cá về khiến lòng em cũng rộn ràng theo, bất giác em cảm thấy mình được chạm đến và thấu hiểu hơn về hoàn cảnh của họ. Họ lấy hết một thùng cá và còn chỉ cho em một khu trọ khác gần đó, nơi cũng có những người đang mưu sinh như họ. Em mừng rỡ, nhưng chính em cũng không hiểu vì sao mình lại vui đến thế. Em tiếp tục đi đến dãy trọ bên kia và kết quả cũng như vậy: thùng cá thứ hai cũng được trao đi hết. Em chưa từng thấy mình hạnh phúc như thế. Chỉ là mang đến cho họ những điều nhỏ bé, nhưng lại được họ đón nhận cách nồng nhiệt. Lúc đầu, em còn thấy việc mình làm thật ngớ ngẩn, chẳng ra làm sao, vì làm gì có ai mang đầu cá, đuôi cá và xương cá đi cho mà người ta lại nhận. Nhưng rồi em nghiệm ra đó là ơn Chúa. Em thấy Chúa đang cùng em chở hai thùng cá ấy đi trao tặng cho những người đang cần. Em sung sướng và hạnh phúc biết bao. Hai chiếc xe đạp hồng cứ thế chở hai thùng xốp rỗng khuất dần sau ánh đèn của khu trọ, trở về cộng đoàn. Dù người em vẫn còn hôi, còn tanh vì dính nước cá, nhưng tâm hồn em lại thơm tho đến lạ kỳ, vì em biết Chúa đang hiện diện và hoạt động trong em. Và biết bao lần khác, em cảm nhận được tình Chúa yêu thương và bao bọc em qua những con người, những sự việc Ngài gửi đến trong cuộc đời. Em à! Hãy cứ bước đi theo Chúa như ngày hôm nay nhé! Có thể trên hành trình ấy, em sẽ gặp những cám dỗ, những viên đá cản đường hay những lúc phải đứng trước những ngã ba của cuộc đời. Có những khi em sẽ cảm thấy mệt mỏi, yếu đuối và giằng co trong những lựa chọn. Nhưng em hãy ngẩng cao đầu nhìn lên để thấy Chúa vẫn đang dõi theo em. Ngài luôn đồng hành và không bỏ rơi em trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Hãy luôn nhớ cậy dựa vào ơn Chúa. Với ơn Ngài nâng đỡ, những thử thách trong đời sống dâng hiến sẽ không thể làm em chùn bước. Cầu chúc em luôn hiên ngang và vững bước trên con đường Chúa đã mời gọi. Khi mệt quá, hãy dừng lại để lấy sức rồi tiếp tục đi, nhưng đừng quay đầu, em nhé. Bởi vì trên từng bước đường của hành trình ơn gọi, Chúa vẫn luôn song hành cùng em.